TỔ ẤM CHO CHIM YẾN

Đăng ngày: 2013-03-20 11:26:12
CHIA SẺ:  
( Theo tuoitre.vn ) Đó là những ngôi nhà hoàn toàn không có người ở. Bề ngoài nhà chỉ được xây xong phần thô rồi thôi, không cần tô trát hoặc sơn phết. Trong mỗi ngôi nhà đều có máy phát ra âm thanh gọi bầy. Chiều chiều, chim yến nườm nượp bay về. Người ta đã làm hẳn "khách sạn", "phòng hộ sinh"... cho chim yến.
Những ngôi nhà yến

TT- Đó là những ngôi nhà hoàn toàn không có người ở. Bề ngoài nhà chỉ được xây xong phần thô rồi thôi, không cần tô trát hoặc sơn phết. Trong mỗi ngôi nhà đều có máy phát ra âm thanh gọi bầy. Chiều chiều, chim yến nườm nượp bay về. Người ta đã làm hẳn "khách sạn", "phòng hộ sinh"... cho chim yến.

Có người đã mở công ty chuyên nuôi, xây dựng nhà yến. Có người chế tạo máy ấp trứng chim yến tự động đã đoạt giải tại hội thi sáng tạo. "Công nghệ nuôi yến tại nhà” đã hình thành ở nhiều vùng trên cả nước.

Nhìn bề ngoài xóm nhà yến ở ấp Khương Ninh, xã Long Bình, huyện Gò Công Tây (tỉnh Tiền Giang) có mặt tiền trông giống như những căn nhà phố kế bên, cũng xây cao 3-4 tầng lầu. Nhưng khi nhìn kỹ mới biết phía sau mặt tiền nhà phố, chủ nhà xây nối dài những vuông nhà bít bùng, vách không cần sơn phết, xung quanh có nhiều lỗ thông hơi hình tròn cỡ miệng chén.

Đặc biệt có những ô cửa vuông hun hút, bên trong tối om. Một người dân ở đây nói chiều nào cũng vậy, chim yến bay về nườm nượp, đặc biệt những lúc mưa dông yến tụ về xóm nhà đó đen kịt.

"Lộc trời cho"

Tôi lân la vô nhà chị Năm Dành - một trong những chủ nhà yến. Chị lắc đầu quầy quậy khi tôi vừa hỏi thăm về nhà yến. Qua nhà kế bên gặp anh Mến chủ nhà, anh cũng kiên quyết từ chối. May mắn là lúc ngồi uống nước giải khát ở căn nhà đối diện, tôi gặp anh Mười Hai - người từng ở trong ngôi nhà yến thời thơ ấu hơn 20 năm về trước. Câu chuyện của anh đã dần hé mở những "bí ẩn" trong ngôi nhà yến.

Anh Mười Hai kể: "Ngày xưa xóm này chỉ có mỗi nhà tôi là xây tường, có lẽ cũng do ba tôi có nghề thợ hồ. Nhà xây khá rộng, trên nóc có một căn gác nhỏ, ba tôi thường lên đó nghỉ ngơi, đọc sách. Bẵng đi vài năm, ba tôi lo làm ăn xa nên căn gác bỏ không, ít người lui tới. Trên đó trở nên hoang vắng, ẩm thấp, mốc meo tùm lum.

Một bữa rảnh rỗi, tôi và mấy ông anh bò lên gác chơi, bỗng thấy sao có nhiều tổ chim mắc trên vách gỗ, trong tổ có nhiều trứng nhỏ xíu. Sẵn tính nghịch ngợm, tụi tôi lấy trứng chim đem xuống nhà. Dè đâu ba tôi phát hiện mắng cho một trận rồi nghiêm cấm không cho tụi tôi lên trên đó nữa.

Khoảng năm 1998, ba chia nhà, đất cho tụi tôi. Anh Mười Một, chị Sáu, chị Năm Dành ở bên đó, tôi qua ở bên đây. Lúc đó tụi tôi cũng không hề hay biết "lộc trời cho" đang ở trong nhà mình. Khoảng năm 2002, anh Mười Thiết (chồng chị Sáu) có việc lên TP.HCM chơi. Tình cờ anh biết được có một món ăn thượng hạng gọi là yến sào, anh thấy sao nó quen quen, giống cái tổ chim yến trong nhà mình.

Anh về bò lên gác nhà gỡ thử vài miếng ra coi, thấy đúng là món yến sào. Anh cạy đúng một bao đem bán. Kể từ đó cứ đều đặn mỗi tháng một lần, anh âm thầm thu hoạch món lộc trời cho ấy đem bán cho các nhà hàng yến sào ở TP.HCM. Sau đó, mấy anh em trong nhà cùng nhau bắt chước anh Mười làm thêm nhà, tạo cảnh hoang vắng, giữ yên tịnh cho yến bay về. Do ở bên cạnh nên mấy anh em cùng được hưởng lộc trời cho. Giờ đây, nhà kế bên của anh Mến cũng xây thêm ngôi nhà yến để dụ chim về. Nghe nói anh cũng kiếm được bốn năm chục cặp, bắt đầu có thu hoạch lai rai".

Anh Mười Hai nói: "Thật ra các chủ nhà yến muốn giữ bí mật cho mình cũng không có gì lạ. Trước tiên là do tập quán làm ăn ở quê, họ không muốn bị ai dòm ngó, nói ra nói vô. Lại nữa, loài chim yến vốn quen với thiên nhiên hoang dã, các chủ nhà muốn giữ yên tĩnh để đừng "động", sợ chúng bỏ đi thì mất nguồn thu lớn".

"Khách sạn" chim yến

Giữa khu trung tâm chợ thị xã Gò Công, đoạn đường qua ngã tư Hai Bà Trưng - Võ Duy Linh, có một khu nhà phố chỉ mới xây xong phần thô rồi đóng cửa im ỉm. Buổi chiều trời mát, đứng từ xa đã nhìn thấy từng đàn chim yến bay lượn quanh khu nhà.

Chị Lê Thị Hoa, ở sát khu nhà, nói cả ba căn liền nhau đều của một bà chủ giàu có ở TP.HCM. Bà không ở đây, cứ cách 2-3 tháng mới xuống một lần, mỗi lần xuống đem theo xe tải chở cả bao tổ yến đem đi. Chị Hoa cho biết phong trào xây nhà nuôi yến rộ lên ở Gò Công gần bốn năm qua. Đầu tiên, bỗng đâu chim yến bay về tấp nập làm tổ trên nóc chợ Gò Công, số lượng ngày càng đông đúc. Những người biết nuôi yến tận dụng cơ may này xây nhà kế bên để dẫn dụ chim yến vào ở. Hiện nay nhà yến ở Gò Công có chừng hơn chục căn.

Tôi đi bộ vào khu phố, cứ cách 2-3 căn lại có một nhà đóng cửa bít bùng, trên vách chỉ chừa những lỗ thông hơi hình tròn. Anh Trần Văn Quang, một người dân trong khu phố, nói: "Lũ chim yến sướng thiệt, chủ xây nhà cho chúng ở rồi trang bị bên trong như khách sạn vậy. Có đầy đủ tiện nghi như tổ yến nhân tạo làm giường cho yến ngủ, có hệ thống phun sương làm mát nhà như khách sạn gắn máy lạnh, có lỗ thông hơi cho chim thở, có đĩa phát tiếng chim gọi bầy như người ta nghe nhạc, thậm chí chủ còn bỏ cả phân của chúng trước trong đó để tạo cảm giác ấm cúng (!), rồi giữ khung cảnh xung quanh yên tĩnh cho yến ngủ. Trời ơi, riêng việc gắn trang thiết bị bên trong cho yến ở tốn kém như làm khách sạn, tính ra cả trăm triệu đồng".

Anh Mến, một chủ nuôi yến ở Gò Công Tây, tiết lộ phải trang bị bên trong đủ mọi điều kiện cần thiết - theo kiểu nói của dân nuôi yến là "sang như khách sạn" - mới dụ yến về được. Nói rồi anh mở đĩa cho tôi nghe. Máy phát ra âm thanh tiếng chim yến gọi bầy nghe thật da diết, vang vọng như đang ở trong vách đá ngoài trùng khơi. Anh Mến cho hay đó là "nhạc" để dụ yến, phát qua những cái loa nhỏ xíu gắn gần tổ yến, rồi phải gắn lên trần nhà những hộp vuông bằng gỗ chuyên dùng phù hợp với tập quán của yến. Nói nôm na là ngăn phòng cho từng cặp vô ở. Muốn cho yến làm tổ phải làm trước cái tổ giả y như thiệt, yến tưởng tổ của chúng mới chịu vô ở. Làm một căn nhà ba tầng, "bỏ hoang" hai năm sau, nếu dụ được 50-60 cặp yến về ở coi như bước đầu thành công.